1. Khoảng thời gian thường trực sự thất vọng.
Đôi khi mình nghĩ về sự thất vọng của mình, về việc nó từ đâu đến, sẽ ở lại bao lâu và bao lâu nữa sẽ tạm rời đi. Cảm giác bầu không khí u ám nặng nề này chỉ cần thêm một chút, một chút xíu nữa thôi, là sẽ, à, bung bét hết.
Như một cơn mưa nặng hạt, cuốn trôi, cuốn trôi hết tất thảy. Và mình thì không biết có mong chờ nó hay không.
Mình lại gọi đây là một sự chuyển tiếp cần có, một khoảng rơi trên đồ thị cảm giác. Về đôi điều mình đã nghĩ, và sai, đã hy vọng, và sai, đã đặt lòng tin, và cũng sai.
Mình không buồn, chỉ là cảm thấy thất vọng.
2. Anh bảo, cả bạn cũng bảo, rằng mình là người dễ hài lòng.
Chẳng hạn như khi mọi người kêu ca dịch vụ hàng không thật tệ, cách phục vụ của một nơi nào đó không tốt, đâu đó không như mong đợi, thì mình lại ít khi thấy thế. Tại mình dễ hài lòng. Vì mình không-đòi-hỏi. Mình chỉ cần như-thế. Những điều còn lại, mình không để tâm.
Nhưng mà, mình lại dễ dàng thất vọng về những điều đáng ra không nên thất vọng. Lẽ ra mình có thể làm tốt hơn, lẽ ra mình có thể bớt đặt lòng tin nhiều hơn, lẽ ra mình không nên bỏ nhiều tâm sức vào điều mà mình biết rằng nó không có kết quả.
Lẽ ra, nhưng tiếc là mình vẫn cứ làm. Mình vẫn cứ để tâm. Thành ra thất vọng.
3. Mình thỉnh thoảng hay nghĩ về khoảng thời gian mình không có gì trong tay.
Lúc đó mình có nhiều nỗi lo lắng, nhưng chẳng có nỗi thất vọng nào xảy ra. Mình hồn nhiên tin tưởng và hết mình. Cảm giác mỗi ngày mới đến là một thử thách tốt đẹp hơn. Kiểu vậy.
Như những ngày mình với bạn mình sống trong một căn phòng bé tí ti. Bừa bộn với rất nhiều thứ linh tinh mà bọn con gái có thể mang về nhà, có một cái máy quạt ở trên trần nhà. Một cái kệ sách và ba thùng sách. Tụi mình làm những điều mình thấy vui, chụp hàng tỉ tấm ảnh mỗi ngày, nghe nhạc rock, đêm về kể cho nhau những câu chuyện tươi đẹp.
Khoảng thời gian đó đã rất xa.
.
Mọi người nói với mình, hiện tại của mình rất tốt. Mình giỏi, mình có khả năng phát triển, mình chăm chỉ, mình hết lòng. Mình đủ đầy. Nhưng mình lại chứa đầy nỗi thất vọng.
Nếu trưởng thành là một quá trình đầy gian nan và phải mất mát nhiều như thế, thì mình đang cảm thấy nó một cách rõ ràng. Quá rõ ràng.
.
Chúng ta phải làm gì để bước qua những buổi chiều trở về nhà với một tâm hồn tràn ngập nỗi thất vọng thế này?